
Gần đây, trong cuộc phỏng vấn độc quyền với FIFA, tiền đạo người Haiti Frantzdy Pierrot đã chia sẻ về hành trình đột phá tại châu Âu, cũng như niềm tự hào khi là đội trưởng dẫn dắt đội tuyển quốc gia trở lại sân khấu World Cup.

Pierrot vẫn nhớ những ngày thơ ấu đá bóng – chơi bóng chân trần trên đường phố, dùng cam, túi nilon và vải cũ để làm quả bóng tạm. Từ đó, con đường sự nghiệp của anh kéo dài tới Mỹ, châu Âu, đấu trường Champions League, và giờ đây là sân khấu FIFA World Cup 2026.
Với tiền đạo 31 tuổi này, khoác áo đội tuyển Haiti không chỉ là nhiệm vụ thể thao, mà còn là trách nhiệm: mang lại hy vọng, niềm tự hào và niềm vui cho đất nước. Một quốc gia đã trải qua chờ đợi lâu dài và cuối cùng trở lại sân khấu bóng đá cao nhất thế giới đang gửi gắm tất cả tình cảm của anh.
Trong một trận giao hữu World Cup tại miền nam Florida, Pierrot đã ghi một cú đánh đầu mạnh mẽ giúp Haiti thắng New Zealand 4-0, tăng thêm sự tự tin cho chiến dịch World Cup. Sau trận, anh trả lời phỏng vấn FIFA, hồi tưởng về quãng thời gian di cư sang Mỹ khi còn nhỏ, bàn thắng quan trọng vào lưới Costa Rica, và tình hình chuẩn bị của đội.
Ký ức đầu tiên của tôi là đá bóng chân trần trên đường phố cùng bạn bè. Chúng tôi lớn lên không giàu có, đôi khi không có bóng thật, phải dùng những thứ có thể tìm được như cam, túi nilon và vải cũ. Bóng đá mang lại niềm vui và sự tự do cho chúng tôi. Đối với chúng tôi, đây không chỉ là một môn thể thao, nó kết nối cộng đồng và cho chúng tôi ước mơ.
Ở Haiti, bóng đá là tất cả, nó mang lại hy vọng, niềm tự hào và sự đoàn kết. Đất nước này đã trải qua nhiều khó khăn, khi đội tuyển quốc gia thi đấu tốt, mọi người lại thắp lên hy vọng và đoàn kết lại với nhau. Haiti vào World Cup giúp cả đất nước được thế giới nhìn thấy lại.
Tôi nhớ ngày chúng tôi vượt qua vòng loại, hàng ngàn người đổ ra đường, ôm nhau, hát và nhảy múa. Trước đó, vì bạo lực băng đảng, nhiều người thậm chí không dám ra ngoài, nhưng trong khoảnh khắc đó, mọi nỗi sợ và vấn đề dường như tan biến.
Cha tôi đến Mỹ trước chúng tôi, ông làm ba công việc cùng lúc, thường xuyên tăng ca chỉ để dành tiền đón chúng tôi sang. Tôi đến Mỹ năm 11 tuổi, đó là ngày quan trọng nhất đời tôi vì tôi biết cuộc sống sẽ thay đổi hoàn toàn, cũng có nghĩa là không còn phải trèo cây hái cam để làm bóng đá nữa. Tôi có thể ăn no và lần đầu tiên có cơ hội thực sự thay đổi số phận.
Rời bỏ tất cả những gì mình đã xây dựng vất vả ở trường và đại học không dễ dàng, nhưng tôi muốn thử thách bản thân, tìm kiếm cơ hội mới. Tôi bước ra khỏi vùng an toàn, đến châu Âu phát triển, hy vọng trưởng thành cả cá nhân lẫn nghề nghiệp. Đó là một cuộc phiêu lưu, nhưng tôi tin vào bản thân và tin rằng môi trường phù hợp sẽ thúc đẩy tôi tiến lên. Dù có những lúc nghi ngờ, tôi chưa bao giờ quên mục tiêu ban đầu.
Maccabi Haifa có ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp của tôi, nó cho tôi sự tự tin, trách nhiệm và cơ hội thể hiện mình ở đấu trường cao nhất. Tôi luôn trân trọng khoảng thời gian đó vì chúng tôi đã đạt được nhiều thành tựu. Tôi đã chơi Champions League, Europa League và Conference League, cũng như giành được nhiều danh hiệu. Họ đã cho tôi cơ hội, tôi mãi biết ơn.
Họ luôn nhắc tôi phải khiêm tốn, đừng quên mình đến từ đâu. Gia đình và bạn bè là phần rất quan trọng trong hành trình của tôi, vì họ đã ủng hộ tôi trước khi không ai biết tên tôi.
Khi tôi trở về quê nhà, những đứa trẻ cũng truyền cảm hứng cho tôi tiếp tục tiến lên, vì chúng có ước mơ mà tôi từng có. Chúng nhắc tôi phải làm việc chăm chỉ và đền đáp xã hội.
Để giúp những đứa trẻ này thực hiện ước mơ, tôi đã thành lập Quỹ Frantzdy Pierrot. Chúng tôi hy vọng mang lại cơ hội và đào tạo có cấu trúc, không chỉ dạy chúng chơi bóng mà còn giúp chúng học cách sống, để chúng phát triển cả trên sân lẫn ngoài đời.
Khoảnh khắc đó thật khó diễn tả, vì tôi hiểu nó có ý nghĩa gì với cả đất nước. Khi bóng vào lưới, tôi nghĩ đến gia đình, đồng đội và tất cả người dân Haiti. Tôi nghĩ đến mọi nỗ lực, những thời khắc khó khăn và những người đã ủng hộ chúng tôi suốt chặng đường. Lúc đó, tôi cảm thấy nhiều năm cố gắng cuối cùng đã được đền đáp, đó là niềm tự hào và cảm xúc không bao giờ quên.
Chúng tôi rất hiểu độ khó của bảng đấu này, các đối thủ đều là những đội mạnh hàng đầu thế giới, giàu kinh nghiệm và chất lượng. Nhưng chúng tôi tin vào bản thân. Mỗi đối thủ đều đáng tôn trọng, nhưng chúng tôi không đến chỉ để "tham dự". Chúng tôi sẽ cạnh tranh, chiến đấu vì Haiti, để thế giới thấy tinh thần, đam mê và lòng dũng cảm của chúng tôi.
Ở Haiti có câu: "Đoàn kết là có thể làm được tất cả". Khi chúng tôi đoàn kết, mọi điều đều có thể.
Chúng tôi hy vọng làm cho đất nước tự hào và thi đấu không sợ hãi trong mỗi trận đấu. Bên ngoài có thể xem chúng tôi là đội yếu, nhưng người dân Haiti luôn là những chiến binh. Chúng tôi sẽ thể hiện tinh thần đoàn kết, niềm tin và ý chí chiến đấu trên sân khấu World Cup, hy vọng truyền cảm hứng cho thế hệ sau tin rằng: không có ước mơ nào là xa vời.