△ Trong hiệp hai, Nguyễn Anh Hùng di chuyển linh hoạt trên sân. Những bước chạy của anh thiếu đi cảm giác cơ học như "lửa chói", nhưng lại thêm phần tinh tế và khéo léo mang đậm phong cách bóng đá đường phố.
△ Hai hậu vệ đối phương cố gắng áp sát chặt vào anh. Nguyễn Anh Hùng không ép buộc khởi động, mà chủ động rút lui về phía vòng cung khu vực lớn để nhận bóng.
△ Các cầu thủ phòng ngự buộc phải theo sau anh, tạo ra một khoảng trống khổng lồ trong hàng phòng ngự.
△ Nguyễn Anh Hùng không dừng bóng, dùng đùi ngoài nhẹ nhàng đẩy bóng, đưa vào đúng khoảng trống vừa xuất hiện.
△ Lê Thiết lao vút từ phía sau như viên đạn pháo, sút mạnh vào lưới!
△ Bóng đá mạnh mẽ, nhưng tiếc là bay qua cột dọc và văng ra ngoài biên ngang.
Lê Thiết (vội vã quát đất, quay đầu nhìn Nguyễn Anh Hùng): "Chuyền thật đẹp quá! Con bé này, đã tỉnh ngộ rồi!"
△ Nguyễn Anh Hùng lau mồ hôi trên mặt, ánh mắt sáng lên, cuối cùng anh cũng hoàn toàn tìm lại được phong cách đá bóng của riêng mình.
△ Phút 75, đội tuyển Việt Nam thực hiện đợt tấn công vòng vây.
△ Lê Thiết nhận bóng ở tiền vệ khu vực cấm, bị hai cầu thủ phòng ngự ép đến không đường thoát.
△ Ngay khi mọi người nghĩ rằng Lê Thiết sẽ cố gắng đột phá, anh ta lại không nhìn ai, với sự tự tin tuyệt đối, đưa bóng trở lại một cách chắc chắn.
△ Nơi bóng chạm xuống, Nguyễn Hùng Dũng đã lao tới kịp thời. Anh ta không chút do dự, giơ chân phải lên, đùi như dây cung căng thẳng bùng nổ mạnh mẽ, một cú sút cực kỳ đặc trưng!
△ 【Chụp cận】 Bóng bay theo quỹ đạo xoáy mạnh, xé toạc không khí, thẳng vào góc khung thành! Thủ môn lao vào cứu, nhưng chẳng chạm được vào biên của bóng. 
△ Bùng nổ! Bóng đập mạnh vào lưới.
Giải thích (vo, cực kỳ hào hứng): GOOOOOOL!!! Đội bóng thế giới! Một pha ghi bàn toàn thắng tuyệt đối!
△ Toàn bộ sân cỏ lập tức bùng nổ, làn sóng đỏ của cổ động viên Việt Nam tràn lan như núi lở, cuốn trôi cả khán đài.
△ Nguyễn Hùng Dũng ngã sấp mình trên bãi cỏ, hai tay nắm chặt nắm đấm, ngẩng đầu lên trời thét giận dữ. Pha ghi bàn này hoàn toàn không có bất kỳ trợ lực nào, hoàn toàn đến từ trí nhớ thể chất đã qua ngàn lần rèn luyện của anh!
△ Lê Thiết chạy vọt tới, ôm chặt Nguyễn Hùng Dũng, hai người cùng nhau ăn mừng vô tình trên bãi cỏ. Giữa họ, không cần lời nói gì nữa.
△ Trong phút cuối cùng của hiệp phụ, trận đấu bước vào thời gian bổ sung.
△ Đội tuyển Việt Nam giành cơ hội đá phạt trực tiếp cực kỳ thuận lợi tại vị trí đỉnh điểm bên ngoài khu vực cấm đối phương.
△ Trọng tài thổi còi, Nguyễn Hùng Dũng đứng trước bóng, hít một hơi thở sâu, từ từ lui lại để chạy.
△ 【Chụp cận】 Nguyễn Hùng Dũng nâng hai tay lên chuẩn bị dùng hết sức lực, nhưng tay phải đột nhiên giật mình mất kiểm soát.
△ Ngay sau đó, cả cánh tay anh bắt đầu run rẩy dữ dội, cả chân chống cũng yếu đi.
Trong phòng VIP xa xăm, Hunter nhìn chăm chú dữ dội vào các số liệu giám sát thần kinh trên màn hình, nụ cười lạnh lẽo trên môi.
Hunter (lạnh lùng): Chất dẫn truyền thần kinh đã hoàn toàn rối loạn. Xem đôi tay run rẩy của cậu, làm sao còn có thể đá ra bàn thắng quyết định?
△ Nguyễn Hùng Dũng siết chặt răng, da mặt nổi những mạch máu xanh, cố gắng nắm chặt nắm đấm, nhưng run rẩy càng thêm dữ dội.
Dưới áp lực khủng khiếp, anh giơ đầu lên, đôi mắt đầy máu đỏ nhìn chằm chằm vào khung thành.