△ Mai Linh bước nhanh vào phòng bệnh, vội đóng khóa cửa lại. Đôi mắt cô đầy đẫm máu, cô giơ thẳng một ổ cứng mã hóa màu đen lên bàn.
Mai Linh (cười lạnh, giọng run rẩy): "Bạn có quyền biết mọi sự thật." "Lệ Ánh" hoàn toàn không phải là hệ thống hỗ trợ vận động, mã nguồn gốc của nó đến từ giao diện thần kinh quân sự mà tôi từng tham gia.
△ Nhuan Hùng Nghiêu ánh mắt lạnh lùng, nhìn chằm chằm vào cô.
Mai Linh (cắn răng, giọng run rẩy vì tức giận): "Sau khi Top Power tiếp quản, những dữ liệu chết người thất bại trên tay binh đã được biến thành công nghệ dân dụng. Hunt luôn dùng vận động viên để thực hiện các thí nghiệm trên người bất hợp pháp, còn tôi chỉ muốn gửi bằng chứng ra ngoài."
Nhuan Hùng Nghiêu (ngâm lặng một lúc, không phát bạo lực, mà lấy ổ cứng ra tay): "Tôi sẽ không tha thứ cho bạn ngay lập tức."
△ Mai Linh mỉa mai cười khổ, cúi đầu xuống.
Nhuan Hùng Nghiêu (giọng điềm tĩnh lạnh lùng): "Nhưng Hunt muốn dùng xác đội tuyển Việt Nam để rửa trôi tội lỗi, tôi tuyệt đối không để hắn như ý. Từ bây giờ, chúng ta giống như con dế trên một dây xích."
△ Trên màn hình ngoài trời khổng lồ, đang phát trực tiếp cuộc phỏng vấn toàn cầu của Hunter. Hunter khoác áo vest lịch sự, nghiêng đầu nhìn vào ống kính, gương mặt đầy vẻ "nỗi đau lòng".
Hunter (vo): Tôi chính thức khiếu nại lên FIFA, trước trận chung kết phải tổ chức phiên điều trần kỹ thuật. Những cầu thủ như Nguyễn Anh Hùng không chỉ là vết nhơ trong giải đấu, mà còn là sự thiếu tôn trọng đối với sinh mạng của tất cả các vận động viên.
△ Trên quảng trường phía trước màn hình, đám đông sôi nổi kêu lên.
△ Ống kính từ dưới màn hình di chuyển lên, Nguyễn Anh Hùng mặc chiếc áo dài đội tuyển quốc gia hơi rộng, đứng một mình phía sau đám đông, lạnh lùng nhìn thẳng vào Hunter trên màn hình.
Nguyễn Anh Hùng (một nụ cười lạnh lùng đầy máu me hiện lên trên môi, giọng trầm thấp): Hunter, muốn lấy tôi làm vết nhơ... thì tôi sẽ đánh bạn thành trò cười ngay trên sân đấu.
△ Nguyễn Anh Hùng đột nhiên kéo nút áo xuống, lộ ra cổ gắn điện cực y tế, bước mạnh tiến về phía trước.