△ Toàn bộ sân bóng bùng nổ như đốt cháy, tiếng hét kinh ngạc của hơn 70.000 khán giả gần như làm lật cả mái nhà.
△ Trong phòng VIP, mặt Hunter trắng xóa, đập mạnh chiếc cốc rượu vang trong tay xuống đất.
Hunter (hysteria): Tắt tín hiệu! Ngay lập tức cắt ngay buổi phát sóng trực tiếp!
Bảo vệ (mồ hôi toát ra, nhấn hết sức vào máy liên lạc): Thống chế, không thể tắt được! Cô ấy đã đưa dữ liệu lên chuỗi, toàn thế giới đang phát sóng!
△ Trên sân đấu, Nguyễn Hùng Hiệp nhìn chằm chằm vào hình ảnh Hunter trên màn hình, cơ thể vốn run rẩy vì quá tải thần kinh giờ đây trong cơn thịnh nộ dâng cao lại cứng đờ hoàn toàn.
Lê Thiết (mắt đỏ, răng nghiến chặt): Họ dùng bạn như mẫu thử...
△ Đột nhiên, Nguyễn Hùng Hiệp thở phào lớn, lắc đầu mạnh, sự mơ hồ trong mắt đã bị thiêu rụi hoàn toàn, thay vào đó là ánh mắt hung dữ như con thú dữ.
Nguyễn Hùng Hiệp (thầm thì nhưng cực kỳ sắc sảo): Muốn lấy tôi làm mẫu thử? Hôm nay tôi sẽ trả thù trước mặt toàn thế giới cho bạn!
△ 30 giây cuối cùng của hiệp phụ.
△ Nguyễn Hùng Dũng nhận bóng ở cánh trái, không hề có những pha rê bóng cầu kỳ, hoàn toàn dựa vào bản năng bùng nổ, như một lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào cả bốn cầu thủ phòng ngự đối phương.
△ Anh ta dứt điểm tận đường biên, trước hai người cố gắng khóa cửa, ép buộc phải ngã xuống và chuyền ngược một đường tam giác cực nhanh, cực chuẩn.
△ Bóng bay chính xác đến cung vòng khu vực phạt! Lê Thiết vươn tay đẩy bóng thẳng vào góc xa!
△ Thủ môn đối phương thực hiện cú cứu thua tối đa, dùng một tay chặn bóng ra ngoài!
△ Ngay khi bóng sắp chạm đất lần thứ hai, một bóng dáng như viên đạn từ phía tiền vệ việt vị lao thẳng vào khung thành.
△ Là Nguyễn Hùng Dũng! Anh ta chẳng hề giảm tốc độ, mà lập tức chạy theo và dứt điểm một cú bắn bổ sung mạnh mẽ!
△ Bùng nổ —! Bóng đá như đạn rời buồng súng, đập mạnh vào lưới!
△ Sân bóng chết lặng trong chốc lát, lập tức bùng nổ âm thanh như vụ nổ hạt nhân.
△ Bàn ghế dự bị đội tuyển Việt Nam đã hoàn toàn cuồng loạn, Trần Trọng Sơn đỏ mắt xông vào sân đầu tiên.
△ Nguyễn Hùng Dũng ngã lộn trên bãi cỏ, thở dài sâu. Lê Thiết lao tới, siết chặt anh ta dưới chân, toàn bộ đội tuyển Việt Nam xếp chồng lên nhau, thỏa sức bày tỏ nỗi nhục và bất mãn kéo dài nhiều năm.
△ Cánh đèn báo động kêu quét vẫn liên tục nhấp nháy, các nhân viên bảo vệ trang bị đầy đủ đã dùng súng áp sát đầu Mai Linh.
△ Mai Linh không kháng cự, ánh mắt cô dừng lại trên màn hình máy tính — trong đó là đoạn hồi tưởng chậm lại, cảnh tượng lúc Nguyễn Hùng Dũng ăn mừng cuồng nhiệt sau bàn thắng.
△ Nhân viên bảo vệ thao túng đòn tay cô, kéo cô dậy một cách cưỡng chế.
△ Mai Linh bình thản ngẩng đầu lên, ánh mắt xuyên qua camera giám sát, như đang nhìn thấy Nguyễn Hùng Dũng trên sân.
Mai Linh (nghĩa nhẹ, nhẹ nhõm): Những gì còn lại, giao cho các bạn.
