△ 【Tin tức vo】: Hunter, Giám đốc điều hành của Top Point Asia-Pacific, đã bị truy nã toàn cầu vì chủ mưu các thí nghiệm trên người bất hợp pháp. Khi nhà phát triển cốt lõi Mei Ling chọn tự đầu và nộp toàn bộ chuỗi bằng chứng, vụ án bí mật công nghệ gây chấn động thế giới này chính thức có kết thúc.
△ Trên ghế bị cáo, Hunter đeo xiềng xích, dáng vẻ héo hắt, ánh mắt dồn dập nhìn về phía trước.
△ Trên ghế nhân chứng, Mei Ling mặc áo tù, hai tay bị cảnh sát cầm giữ, nhưng lại cảm thấy bình yên như được gánh vác nặng nề.
Mei Ling (nhìn thẳng vào Hunter, giọng nói trong trẻo): "Bạn nghĩ tư bản có thể định nghĩa mọi thứ, nhưng bạn quên mất, bóng đá là hình tròn."
△ Hunter sụp đổ hoàn toàn, ngã xuống ghế, tuyệt vọng đến mức không còn sức sống.
△ Ánh nắng chói chang, bên ngoài căn cứ đội tuyển quốc gia, đông nghịt người dân, lá cờ khắp nơi bay phấp phới dưới gió.
△ Xe buýt đội tuyển Việt Nam trở về nước với danh dự dừng lại chậm rãi. Nguyễn Hùng Anh bước xuống xe, không mang bất kỳ module thần kinh nào, ánh mắt trong sáng và kiêu căng.
Nguyễn Hùng Anh (quyết liệt hướng tới vô số ống kính): "Tôi tuyên bố, từ hôm nay, tôi sẽ không còn dùng 'Lửa dữ' nữa!"
△ Toàn trường bỗng chốc sôi động, rồi nổ ra những tiếng reo hò cuồng nhiệt hơn.
Nguyễn Hùng Anh (nâng giọng lên): "Chúng ta cần công nghệ, nhưng tuyệt đối không chấp nhận lấy vận động viên làm mẫu thử! Tôi kêu gọi thiết lập một hệ thống thẩm định đạo đức công nghệ thực sự do vận động viên chủ trì!"
△ Cảm biến quay về sân. Trần Trọng Sơn tiến lại gần, huấn luyện viên tuổi cao nghiêm túc, đôi mắt đỏ hoe, không còn sự áp chế hay dạy bảo như xưa, chỉ nhẹ nhàng vỗ vai Nguyễn Hùng Anh.
Trần Trọng Sơn (giọng nói run rẩy): "Dòng tiền tấn công của đội tuyển sau này... hãy để anh dẫn đường đi thôi."
△ Nguyễn Hùng Anh cười nghiêng miệng. Thủ lĩnh Lê Thiết đi tới, tay cầm chiếc băng tay đội trưởng, giơ nhẹ trước mặt Nguyễn Hùng Anh rồi lại cười thu hồi.
Lê Thiết (lượn lẻo): "Tôi sẽ giữ chiếc băng tay đội trưởng cho anh. Ai có trạng thái tốt thì ai sẽ là trụ cột."
Nguyễn Hùng Anh (vươn tay ôm chặt cổ Lê Thiết): "Vậy thì anh phải chạy nhanh, tôi sẽ không đợi anh đâu."
△ Hai người nhìn nhau cười lớn, đồng đội vây xung quanh, không hề nghi ngờ, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc giữa sinh tử.
△ Ánh nắng chiều kéo dài bóng đen dài. Nguyễn Hùng Anh mặc chiếc áo cũ đã trắng xóa, đứng một mình trước cổng sân.
△ Không có bất kỳ trang thiết bị công nghệ cao nào, không có hiệu ứng ánh sáng dữ dội hay ánh lửa chói chang.
△ Anh hít một hơi thở sâu, ánh mắt lập tức sắc sảo như chim đại bàng. Dạy chạy, giật chân, sút bóng!
△ BANG —!
△ Bóng đá như một tia chớp đen thuần túy, xuyên thủng không khí, mạnh mẽ đập vào góc lưới!
△ Nguyễn Hùng Anh không ăn mừng, chỉ lặng lẽ nhìn cửa lưới, mồ hôi chảy theo đường viền cằm.
Nguyễn Hùng Anh (os): "Thời đại bóng đá Việt Nam mới chỉ bắt đầu."
【Chữ ký: Kết thúc toàn bộ tập】
